Chúng Tôi Đã Xa Nhau Từ Dạo Ấy _ BlogBM #BM001

BlogBM #BM001 _ Chúng Tôi Đã Xa Nhau Từ Dạo Ấy
Ảnh minh họa.
_____**_____

Kể từ dạo ấy, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau nhiều điều như trước nữa. Điều còn lại duy nhất giữa chúng tôi chỉ là những ánh mắt trộm nhìn nhau, vội vàng quay đi chỗ khác khi người kia phát hiện ra. Còn lại giữa chúng tôi là những lần gần nhau trong im lặng, là những câu hỏi vu vơ, những lời nói mà giọng run run, cố hằng giọng để không phải bật khóc. Mọi thứ xung quanh chúng tôi thật lạ lẫm, mà thân quen. Những tình cảm từ sâu thẫm trong lòng không cơ hội được nói ra, được bày tỏ. Giữa chúng tôi, một khoảng trống, vô hồn, tối tăm, và tàn nhẫn.

Kể từ dạo ấy, chúng tôi không còn đi bên nhau nữa, không còn ngồi lại bên nhau trong quán quen, không còn kể cho nhau nghe những câu chuyện, mà vừa nghe thấy là biết chẳng có gì đặc sắc. Những bước chân trên con đường quen thuộc bỗng trở nên vô thức, xa xăm đến kì lạ. Vẫn góc bàn quen thuộc, vẫn quán ven đường ngày nào, vẫn là bịch bánh tráng trộn vàng óng ánh. Nhưng hôm nay mọi thứ thật vô vị, cuộc sống trôi qua thật chậm rãi, mỗi một giây dài như cả cuộc đời. Ngoài kia những dòng xe cứ nối tiếp nhau, quán nhỏ vẫn eo xèo những tiếng nói, người qua kẻ lại, phố đêm lên đèn, góc bàn vừa gói bịch bánh tráng vàng vàng dưới ánh đèn nê ông cho đủ gọn gàng và sạch. Một con người cô đơn mang một nỗi buồn không tên và giấu tất cả những cảm xúc vào sâu bên trong cái tâm hồn trống rỗng; lặng nghĩ và im lặng. Chốc lại đứng lên, nhường bàn cho những cặp đôi đến sau.

Kể từ dạo ấy, chúng tôi không còn quan tâm đến nhau nữa, không còn những tin nhắn chúc nhau ngủ ngon hay chào nhau mỗi buổi sáng, không những lời hẹn hò tối nay sẽ đi đâu trước khi về nhà, không còn hỏi thăm nhau sức khỏe hôm nay như thế nào nữa. Đối với em, thì kể từ dạo đó, em đã có những động lực để tiến bước hơn trong cuộc sống thường nhật, trong những công việc có vẻ bình thường trong mắt người khác. Còn tôi, kể từ dạo đó, tôi chỉ muốn khép mình lại, cố để không tỏ ra là chính mình, cố để biển cảm xúc không còn những đợt sóng cao hàng chục mét cố tìm hướng để xô vào bờ cát trắng. Nhịp sống kể từ khi chúng tôi tìm thấy nhau, kể từ khi chúng tôi xa rời nhau, những khoảng thời gian đều rối loạn, mạch cảm xúc khó hiểu.

Và kể từ dạo ấy, chúng tôi đã rời xa nhau.

BlogBM #BM001 _@bmbloggle
Tháng 1 - 2018.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Giấc Mơ Ngày Ấy (Author: Đoàn Tưởng Linh) _ BlogST #ST002

Ngày Ấy (Author: Đoàn Tưởng Linh) _ BlogST #ST001